About this site

About this site

About Sketches of Life Những nét phác họa của một cuộc đời đáng sống


Có những khoảnh khắc chia cuộc đời một con người thành hai phần.

Trước.

Và sau.

Với tôi, khoảnh khắc ấy đến vào một buổi chiều hè năm 2025.

Tôi nằm trên băng ca cấp cứu.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, mọi thứ bỗng im lặng.

Không còn cuộc họp. Không còn những kế hoạch đang chờ hoàn thành.

Chỉ còn một câu hỏi lặp đi lặp lại trong đầu.

Nếu đây là ngày cuối cùng... mình đã thật sự sống cuộc đời mà mình vẫn nghĩ mình đang xây dựng chưa?


Gần hai mươi năm làm việc ở vị trí điều hành cho tôi rất nhiều điều đáng biết ơn.

Nhưng bên trong, vẫn còn những cuộc đối thoại tôi đã trì hoãn quá lâu.

Với cơ thể mình. Với những người yêu thương mình. Và với chính bản thân mình.

Biến cố sức khỏe xảy ra rất bất ngờ.

Nhưng những bài học dẫn đến biến cố ấy thì không.

Cuộc sống đã gửi tín hiệu từ rất lâu. Chỉ là tôi đã chọn không lắng nghe.


Khoảng thời gian hồi phục mang đến cho tôi một món quà mà trước đó tôi luôn nghĩ mình không có.

Thời gian.

Không phải thời gian được tính bằng lịch làm việc. Mà là thời gian dành cho sự hiện diện.

Tôi học bơi ở tuổi gần năm mươi. Ăn sáng cùng gia đình lâu hơn. Ngắm những buổi hoàng hôn mà trước đây tôi thường bỏ lỡ.

Cuộc sống không thay đổi quá nhiều. Nhưng cách tôi nhìn cuộc sống thì có.

Sketches of Life bắt đầu từ đó.

Không phải vì tôi đã tìm thấy mọi câu trả lời. Mà bởi tôi chấp nhận rằng mình vẫn đang trên hành trình đi tìm chúng.

Mỗi bài viết chỉ là một nét phác. Một khoảnh khắc. Một sai lầm mà tôi không muốn lặp lại.


Nhiều người sẽ thắc mắc vì sao tôi chọn viết trong sự ẩn danh.

Câu trả lời rất đơn giản.

Chức danh rồi sẽ thay đổi. Nhưng những câu hỏi mà chúng ta cùng đối diện thì gần như giống nhau.

Làm sao để khỏe mạnh hơn trước khi cơ thể phải lên tiếng?

Làm sao để thành công mà không đánh mất chính mình?

Làm sao để thật sự hiện diện bên những người mình yêu thương?

Những câu hỏi ấy quan trọng hơn rất nhiều so với việc tôi là ai.


Còn một lý do khác khiến trang này tồn tại.

Pay it forward.

Trong suốt cuộc đời mình, tôi may mắn nhận được rất nhiều sự giúp đỡ. Từ gia đình, thầy cô, đồng nghiệp — và các bác sĩ đã cho tôi thêm một cơ hội để sống tiếp.

Tôi có lẽ sẽ không bao giờ trả hết được món nợ ân tình ấy.

Nhưng tôi có thể tiếp tục trao nó cho một người khác.

Nếu một bài viết ở đây khiến một người cha gấp laptop lại sớm hơn để ăn tối cùng gia đình... nếu một ai đó đặt lịch khám mà họ đã trì hoãn quá lâu... thì những biến cố tôi từng trải qua đã không vô nghĩa.


Đây là Volume I — Age 48.

Năm mươi bài học. Mười hai trang chiêm nghiệm. Một bức thư gửi cho chính mình vào cuối năm.

Từng nét phác nhỏ. Viết chậm rãi. Mỗi tuần một chút.


Tôi không viết để dạy ai điều gì.

Tôi viết để nhắc mình nhớ.

Chào mừng bạn. Cảm ơn vì đã ghé qua.


Sketches of Life · Volume I — Age 48

A Life Well Lived.