Leadership · Volume I — Age 48
Có một buổi chiều ở một tỉnh miền Bắc.
Ba ngày công tác liên tiếp. Bốn, năm tiếng ngủ mỗi đêm. Cà phê và thuốc lá thay nhau giữ cho đầu óc tỉnh táo. Các cuộc họp nối tiếp nhau, những quyết định vẫn được đưa ra, mọi thứ dường như vẫn nằm trong tầm kiểm soát.
Rồi giữa một cuộc họp, tôi cảm thấy lồng ngực nặng đi.
Không phải đau.
Chỉ là một cảm giác rất lạ. Như có ai đó gõ rất nhẹ từ phía bên trong.
Đủ nhẹ để bỏ qua.
Đủ rõ để không thể nói là không biết.
Tôi nhắn cho nhân viên: "Đặt lịch khám cho anh ngay khi về lại thành phố."
Tin nhắn được gửi đi. Tôi tiếp tục cuộc họp.
Vài ngày sau, tôi trở về.
Lịch hẹn vẫn còn đó. Rồi chính tôi là người hủy nó.
Lý do rất hợp lý. Một dự án quan trọng. Một vài cuộc họp chưa thể dời. Một giai đoạn công việc cần mình hơn bao giờ hết.
Tôi tự thuyết phục mình bằng những lập luận nghe rất logic.
"Qua đợt này rồi tính."
Đó là câu nói nguy hiểm nhất. Không phải vì nó sai. Mà vì nó luôn nghe rất đúng.
Hơn một tháng sau, tôi ngã xuống ngay trên sân.
Mọi thứ diễn ra nhanh đến mức tôi không kịp hiểu điều gì đang xảy ra.
Chỉ vài phút trước, tôi vẫn nghĩ mình còn rất nhiều việc phải làm. Vài phút sau, điều duy nhất tôi nghĩ đến là liệu mình còn có cơ hội trở về với gia đình hay không.
Khoảnh khắc đó, tôi không còn nhớ những cuộc họp đã hoàn thành. Không nhớ doanh số. Không nhớ dự án. Không nhớ chức danh.
Tôi chỉ nhớ một lịch hẹn khám sức khỏe mà chính mình đã hủy.
Tôi không bị bất ngờ bởi biến cố.
Tôi bị ám ảnh bởi sự thật rằng tôi đã được cảnh báo. Và tôi đã chọn không lắng nghe.
Sau biến cố ấy, tôi không còn tin vào câu nói: "Tôi sẽ dành thời gian cho sức khỏe khi bớt bận."
Đó không phải kế hoạch. Đó là một ảo tưởng.
Thành công khiến chúng ta tin rằng mình có thể thương lượng với thời gian. Sinh học thì không.
Cơ thể không biết bạn đang điều hành bao nhiêu con người. Không biết hôm nay là quý mấy của năm tài chính. Nó chỉ biết giới hạn của chính nó. Và khi giới hạn ấy bị vượt qua, mọi cuộc thương lượng đều kết thúc.
Điều tôi hối tiếc không phải là đã làm việc chăm chỉ.
Nếu được chọn lại, tôi vẫn sẽ cống hiến hết mình.
Điều tôi hối tiếc là tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa đầu tiên — nhưng vẫn quyết định không mở.
Đó không phải lỗi của hoàn cảnh. Đó là lựa chọn của tôi.
Và cũng chính vì là lựa chọn của tôi, tôi không muốn lặp lại nó thêm một lần nào nữa.
Nếu có một người đang đọc bài này, đang có một lịch hẹn khám bị trì hoãn nhiều tuần — hãy đặt lại ngay hôm nay.
Biến cố của tôi sẽ không hoàn toàn vô nghĩa.
Bởi thành công luôn có thể chờ thêm một cuộc họp. Sinh học thì không.
Lesson #002 · Season 1: The Wake-Up Call
Volume I — Age 48 · Sketches of Life
Subscribe to my newsletter to get the latest updates and news
Member discussion