Leadership · Volume I — Age 48
Có một buổi sáng, một bạn nhân viên dừng lại trước cửa phòng tôi.
Không phải để báo cáo công việc. Không phải để xin phê duyệt.
Bạn ấy chỉ nói, rất nhẹ:
"Anh ơi, em thấy anh làm việc quá sức. Sắc mặt không được tốt. Anh nhớ nghỉ ngơi nhé."
Tôi nhìn bạn ấy, mỉm cười:
"Không sao đâu em. Đoạn này việc hơi bận, anh có tí lo nghĩ. Nhưng sẽ ổn thôi — như cách chúng ta vẫn vượt qua mọi lần."
Bạn ấy gật đầu, quay ra.
Tôi quay lại màn hình.
Sau này, khi mọi thứ đã xảy ra, bạn ấy kể rằng hôm đó không phải lần đầu muốn nói.
Bạn ấy đã thấy. Đã lo. Đã định nói nhiều lần trước đó.
Nhưng không dám.
Vì tôi là sếp.
Đây là điều không ai dạy bạn khi bạn được thăng chức:
Chức danh càng lớn, khoảng cách giữa những gì người ta nghĩ và những gì người ta nói với bạn càng rộng ra.
Không phải vì họ không quan tâm.
Mà vì họ không chắc bạn muốn nghe.
Không chắc bạn có thời gian.
Không chắc họ có quyền nói.
Khi bạn còn là nhân viên, người ta góp ý thẳng thắn. Khi bạn trở thành quản lý, người ta bắt đầu chọn lời. Khi bạn là giám đốc, người ta chỉ nói những gì họ nghĩ bạn muốn nghe.
Và bạn gọi đó là sự tôn trọng.
Thực ra, đó là sự im lặng có chọn lọc.
Hai bạn nhân viên thân tín nhất của tôi — những người làm việc sát cạnh tôi nhiều năm — cũng không dám nói thẳng.
Họ chỉ hỏi, rất khéo, mỗi khi có dịp:
"Anh đã đi kiểm tra sức khỏe chưa?"
Một lần. Rồi hai lần. Rồi ba lần.
Một trong số họ còn tự đặt lịch hẹn cho tôi — vì biết tôi sẽ không tự làm điều đó.
Tôi nhận lịch. Cảm ơn. Rồi hủy đi.
Không phải vì tôi không nghe thấy.
Mà vì tôi nghe thấy — nhưng đã chọn không tin.
Có một câu hỏi tôi tự hỏi mình rất nhiều sau biến cố:
Tại sao tôi lại làm vậy?
Tôi biết họ đang nói đúng. Tôi cảm nhận được điều đó.
Nhưng tôi vẫn biện minh.
"Mình có thể dừng lại được. Chỉ là chưa phải lúc."
"Mình đã vượt qua nhiều lần rồi. Lần này cũng sẽ ổn."
"Họ lo lắng thái quá."
Nhìn lại, tôi hiểu ra:
Những thành công trước đó đã không chỉ mang lại sự tự tin. Chúng còn mang lại một thứ nguy hiểm hơn — sự chủ quan. Cảm giác rằng mình biết rõ giới hạn của mình hơn bất kỳ ai.
Nhưng chính những người ở bên cạnh ta mỗi ngày lại nhìn thấy những gì ta không thể tự nhìn thấy.
Họ thấy sắc mặt ta.
Họ thấy nhịp thở ta.
Họ thấy ánh mắt ta khi ta nghĩ không ai nhìn.
Và đôi khi, họ biết ta đang không ổn — trước khi chính ta nhận ra.
Biến cố sức khỏe đã dạy tôi nhiều thứ.
Nhưng có một thứ tôi không ngờ đến: nó dạy tôi lắng nghe.
Không phải lắng nghe dữ liệu. Không phải lắng nghe thị trường.
Mà lắng nghe những người yêu thương tôi — bằng cả hai tai và cả trái tim.
Người nhân viên nhắc nhẹ hôm đó. Hai bạn thân tín hỏi đi hỏi lại về lịch hẹn. Họ không có chức danh. Không có authority. Không có báo cáo phân tích.
Họ chỉ có sự quan sát của người ở gần — và đủ can đảm để nói, dù biết tôi có thể không muốn nghe.
Tôi đã không xứng đáng với sự can đảm đó.
Chức danh cho bạn quyền ra quyết định.
Nhưng nó không cho bạn quyền ngừng lắng nghe.
Thực ra, điều ngược lại mới đúng:
Chức danh càng lớn, bạn càng cần lắng nghe nhiều hơn — vì càng ít người dám nói thật với bạn hơn.
Và những người vẫn còn dám nói — dù chỉ rất nhẹ, dù chỉ một lần — thường là những người đáng được nghe nhất.
Lesson #003 · Season 1: The Wake-Up Call Volume I — Age 48 · Sketches of Life
Subscribe to my newsletter to get the latest updates and news
Member discussion