Life · Volume I — Age 48
28/06/2026. Sáng Chủ nhật
Tôi ngồi ăn brunch cùng vợ và các con.
Không phải dịp đặc biệt như là Ngày Gia đình Việt Nam.
Không sinh nhật.
Không kỷ niệm.
Chỉ là một buổi sáng cuối tuần rất bình thường.
Bánh mì còn nóng.
Một tách cà phê.
Tiếng các con nói chuyện rôm rả.
Vợ tôi kể vài câu chuyện nhỏ trong tuần.
Chúng tôi trò chuyện về World Cup, về những trận đấu tối qua, những câu chuyện thú vị bên lề
Tôi vừa ăn, vừa lắng nghe.
Rồi bất chợt…
tôi dừng lại.
Không ai nhận ra.
Chỉ riêng tôi biết.
Tôi nhìn những gương mặt quen thuộc quanh bàn ăn và chợt nghĩ:
Một năm trước, tôi không chắc mình còn có mặt ở đây.
Có những khoảnh khắc rất bình thường.
Chính vì quá bình thường nên ta luôn nghĩ chúng sẽ còn mãi.
Một bữa cơm.
Một sáng cuối tuần.
Một trận bóng đá.
Một chuyến đi cùng gia đình.
Một cái ôm trước khi đi làm.
Ta sống giữa những điều ấy mỗi ngày.
Cho đến khi một biến cố xảy ra.
Rồi ta mới hiểu:
Không có điều gì trong số đó là hiển nhiên.
Sau biến cố sức khỏe, rất nhiều người hỏi tôi:
"Điều gì thay đổi nhiều nhất?"
Không phải công việc.
Không phải danh mục đầu tư.
Cũng không phải những mục tiêu nghề nghiệp.
Điều thay đổi nhiều nhất…
là cách tôi nhìn những điều bình thường.
Ngày trước, tôi luôn nghĩ hạnh phúc nằm ở phía trước.
Hoàn thành thêm một dự án.
Đạt thêm một cột mốc.
Kiếm thêm một khoản tiền.
Rồi mình sẽ tận hưởng.
Hôm nay, tôi không còn nghĩ vậy nữa.
Hạnh phúc đôi khi chỉ là được ngồi yên ở đây.
Được nghe tiếng cười của những người mình yêu thương.
Được nhìn một trận bóng đá mà không còn cảm giác phải vội đi đâu.
Được có thêm một ngày rất bình thường.
Tôi từng nghĩ biến cố ấy là điều xảy đến với mình.
Sau này tôi hiểu…
một phần của biến cố cũng đến từ chính những lựa chọn của tôi.
Tôi đã chọn làm thêm một cuộc họp.
Chọn hủy một lịch khám.
Chọn ngủ ít hơn.
Chọn hút thêm một điếu thuốc.
Chọn tin rằng mình vẫn còn chịu được.
Không ai ép tôi.
Đó đều là những lựa chọn rất nhỏ.
Lặp đi lặp lại.
Ngày này qua ngày khác.
Nhưng rồi tôi cũng nhận ra một điều khác.
Sự hồi phục cũng bắt đầu từ những lựa chọn rất nhỏ.
Tôi chọn bỏ thuốc.
Tôi chọn đi bộ mỗi sáng.
Tôi chọn học bơi ở tuổi gần năm mươi.
Tôi chọn tập tạ để cơ thể khỏe hơn.
Tôi chọn dành nhiều thời gian hơn cho gia đình.
Tôi chọn nói "để mai cũng được" với những việc không thật sự quan trọng.
Tôi chọn hiện diện.
Không phải chỉ hiện diện bằng cơ thể.
Mà bằng cả tâm trí.
Ngày nay, tôi vẫn làm việc.
Vẫn đặt ra những mục tiêu lớn.
Vẫn yêu công việc như trước.
Chỉ có một điều khác.
Tôi không còn muốn đánh đổi những khoảnh khắc của cuộc sống để lấy thêm một thành tích nữa.
Vì tôi hiểu rằng:
Có những điều, nếu bỏ lỡ hôm nay…
sẽ không bao giờ có cơ hội quay lại.
Sáng Chủ nhật ấy rồi cũng kết thúc.
Các con mỗi đứa lại bận với công việc của mình.
Vợ tôi dọn bàn.
Trận đấu trên TV vẫn tiếp tục.
Mọi thứ diễn ra bình thường.
Nhưng trong lòng tôi có một cảm giác rất khác.
Không phải nhẹ nhõm.
Cũng không phải tự hào.
Chỉ là biết ơn.
Biết ơn vì mình còn được ngồi đây.
Biết ơn vì cuộc đời đã cho mình thêm thời gian.
Và biết ơn vì hôm nay…
tôi biết cách ở trọn vẹn với những điều tưởng như rất bình thường.
Chúng ta không thể chọn mọi điều sẽ xảy ra trong cuộc đời.
Nhưng gần như mỗi ngày, chúng ta đều có quyền chọn cách mình sẽ sống.
Tôi đã từng dùng quyền lựa chọn ấy để bỏ qua những tín hiệu của cơ thể.
Hôm nay, tôi dùng chính quyền lựa chọn đó để hiện diện nhiều hơn với cuộc sống.
Với gia đình.
Với sức khỏe.
Với từng ngày mình còn được sống.
Hôm nay, nếu có một bữa ăn cùng gia đình — hãy để điện thoại xuống.
Không phải mãi mãi.
Chỉ một bữa thôi.
Bởi cuối cùng, một cuộc đời đáng sống không được đo bằng số năm ta có.
Nó được đo bằng số khoảnh khắc ta thật sự hiện diện trong những năm ấy.
For the time I was given.
And for the time I choose to honor.
Lesson #005 · Life Season 1 — The Wake-Up Call Volume I — Age 48 · Sketches of Life
Subscribe to my newsletter to get the latest updates and news
Member discussion