LESSON #009 Recovery Is Boring Before It Is Beautiful

LESSON #009 Recovery Is Boring Before It Is Beautiful
Photo by Ngộ Đắc / Unsplash

Health & Recovery · Volume I — Age 48


Buổi sáng ở hồ Tuyền Lâm luôn bắt đầu rất chậm.

Mặt hồ gần như phẳng lặng.

Làn sương mỏng vẫn còn lững lờ trên mặt nước, đủ để đường chân trời trở nên mơ hồ. Tôi ngồi bên hiên gỗ, trước mặt là một tách cà phê còn bốc khói.

Không điện thoại.

Không cuộc họp.

Không tiếng chuông báo.

Chỉ có tiếng chim đâu đó trong rừng thông và mặt hồ đang lặng lẽ đón một ngày mới.

Chuyến đi Đà Lạt cuối tuần ngoài kế hoạch được nhanh chóng quyết định sau khi chuyến đi Thượng Hải của gia đình sẽ phải dời lại vì Visa cho chuyến đi bị yêu cầu bổ sung thêm hồ sơ.


Phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là khó chịu.

Tôi tự hỏi vì sao một thủ tục đơn giản lại có thể trở nên rườm rà đến vậy.

Tại sao lại phải thêm những giấy tờ tưởng như không cần thiết.

Ngày trước, có lẽ tôi đã bắt đầu gọi điện.

Tìm cách thúc đẩy.

Tìm người hỏi.

Tìm cách làm mọi thứ nhanh hơn.

Lần này...

tôi chỉ bình tĩnh tiếp nhận thông tin, trao đổi cùng Vợ và Con gái lớn các chứng từ mình sẽ bổ sung và đảm bảo hoàn tất sớm…

Nhấp thêm một ngụm cà phê.

Nhìn mặt hồ thêm một lúc.

Một tháng nữa cũng được.

Những khu phố xinh đẹp, Disney Land cùng nhau… sẽ không mất đi đâu cả.


Chín mươi ngày trước, tôi cũng bắt đầu một hành trình khác.

Một công việc mới.

Không phải để xây thêm điều gì.

Mà để sửa lại những điều đã có.

Tôi từng nghĩ những thay đổi lớn luôn bắt đầu bằng những quyết định lớn.

Nhưng rồi tôi nhận ra...

phần lớn thời gian của một người lãnh đạo không dành cho những khoảnh khắc quyết định.

Nó dành cho những việc lặp đi lặp lại đến mức đôi khi trở nên nhàm chán.

Lắng nghe.

Đi thêm một vòng.

Hỏi thêm một câu.

Sửa thêm một quy trình.

Rồi ngày mai lại làm như vậy.


Chúng tôi thiết lập một nhịp làm việc mới.

Mỗi tuần.

Đều đặn.

Không bỏ.

Tuần đầu tiên, mọi người khá hào hứng.

Phần lớn tin rằng mọi thứ sẽ thay đổi nhanh.

Đến tuần thứ ba...

sự mới mẻ bắt đầu nhạt dần.

Tuần thứ năm, có người cười hỏi tôi:

"Tuần này mình vẫn họp như vậy nữa hả anh?"

Tôi chỉ cười.

Vì tôi hiểu cảm giác đó.

Recovery hiếm khi thú vị.


Rồi tuần thứ tám đến.

Những dashboard bắt đầu đổi màu.

Những con số bắt đầu dịch chuyển.

Không nhiều.

Nhưng đủ để thấy hướng đi đã đúng.

Không phải nhờ một quyết định xuất sắc.

Cũng không phải một sáng kiến đột phá.

Chỉ là rất nhiều điều nhỏ...

được làm đủ lâu.


Tôi bắt đầu nhận ra điều này cũng đúng với chính mình.

Cơ thể không khỏe lên sau một buổi tập.

Một mối quan hệ không bền hơn chỉ sau một chuyến du lịch.

Một đội ngũ không thay đổi chỉ sau một bài phát biểu.

Điều thay đổi chúng...

luôn là những điều bình thường được lặp lại với đủ kiên nhẫn.

Workout mỗi sáng.

Một bài viết mỗi tuần.

Một cuộc trò chuyện được lắng nghe trọn vẹn.

...

Và một cuộc hôn nhân...

được nuôi dưỡng bằng hàng nghìn bữa ăn sáng và cà phê cùng nhau.

Không phải bởi một bó hoa.


Chín mươi ngày trước, tôi bắt đầu lại.

Không phải từ con số không.

Mà từ một con người đã hiểu rằng điều gì đáng để giữ, và điều gì nên buông.

Recovery không còn là đích đến.

Nó trở thành cách tôi chọn để sống mỗi ngày.


Buổi sáng ở hồ Tuyền Lâm hôm đó rồi cũng trôi qua.

Visa vẫn chưa có.

Công việc phía trước vẫn còn rất nhiều.

Recovery của tôi cũng vậy.

Nhưng lần đầu tiên sau rất lâu...

tôi không còn sốt ruột nữa.

Có lẽ mọi thứ đáng giá đều cần thời gian.

Một khu rừng.

Một mặt hồ.

Một tổ chức.

Một cuộc hôn nhân.

Một con người.

Không có điều gì trong số đó đẹp lên vì vội vàng.


Recovery is boring before it is beautiful.
And perhaps... that is exactly why it lasts.

Lesson #009 · Work

Season 2 — Rebuilding

Volume I — Age 48 · Sketches of Life

Subscribe to my newsletter

Subscribe to my newsletter to get the latest updates and news

Member discussion