LESSON #010 Returning Is A Choice

LESSON #010 Returning Is A Choice
Photo by Şahin Sezer Dinçer / Unsplash

Time · Volume I — Age 48


Một buổi sáng cuối tuần.

Tôi trở về sau bốn mươi lăm phút chạy và đi bộ.

Cả nhà vẫn còn yên.

Tôi pha một ly cà phê.

Tôi ngồi yên vài phút.

Rồi mới mở chiếc laptop.

Con trỏ nhấp nháy trên màn hình.

Đã hai tuần rồi tôi chưa viết.

Không phải vì hết chuyện để kể.

Chỉ là cuộc sống luôn tìm được cách chen vào những khoảng thời gian mình định dành cho những điều quan trọng.

Đúng lúc đó, vợ tôi bước ngang qua.

Em nhìn màn hình.

Mỉm cười.

"Anh đang viết blog à?"

Tôi cười.

"Ừ."

"Bao giờ em mới được đọc?"

"Chắc… khi đủ năm mươi bài."

Em gật đầu.

Không hỏi thêm.

Rồi đi chuẩn bị đi ăn sáng và cà phê cuối tuần.


Sáng nay thật sự không dễ.

Trước khi ngồi xuống, có một tiếng nói rất nhỏ trong đầu.

"Hôm nay nghỉ thêm một tuần cũng được."

"Đà Lạt vừa về. Còn mệt."

"Không ai biết đâu."

Tiếng nói đó không sai.

Thật sự không ai biết.

Không có deadline nào cả.

Không có độc giả nào đang chờ.

Không có ai để thất vọng — ngoài một người.

Và đó mới là cuộc chiến.

Không phải ngồi viết.

Mà là ngồi xuống.


Có những điều rất lạ.

Viết xong một bài…

tôi thường không nhớ mình đã viết câu gì.

Nhưng tôi nhớ rất rõ…

mình đã nghĩ gì trong buổi sáng hôm đó.

Có lẽ…

đó mới là điều tôi muốn giữ lại.


Nếu sau này các con tình cờ đọc…

tôi hy vọng chúng sẽ hiểu cha mình hơn một chút.

Nếu một người lạ tìm thấy mình trong những câu chuyện này…

đó là một món quà.

Nhưng người đầu tiên được chữa lành…

vẫn là tôi.


Tôi bắt đầu hiểu vì sao những điều quan trọng nhất trong đời đều vận hành theo cùng một cách.

Không ai giữ được sức khỏe bằng một buổi tập.

Không ai giữ được hôn nhân bằng một dịp kỷ niệm.

Không ai xây được điều gì đáng kể bằng một lần cố gắng.

Mọi thứ đáng giá đều được xây bằng một hành động lặp lại — nghe rất đơn giản, nhưng ít ai làm được lâu.

Quay lại.

Quay lại với đôi giày chạy.

Quay lại với chiếc bàn.

Quay lại với cuộc trò chuyện còn dang dở.

Quay lại với một lời xin lỗi.

Quay lại với bữa cơm tối.

Quay lại với trang giấy.

Quay lại…

với con người mình vẫn muốn trở thành.


Có một bài tôi viết cách đây không lâu: Presence Is A Choice.

Hôm nay tôi nhận ra nó còn một phiên bản sâu hơn.

Hiện diện một lần là lựa chọn.

Nhưng quay lại — tuần này qua tuần khác, kể cả những tuần không muốn — đó là lựa chọn được lặp lại đủ lâu để trở thành con người mình.

Ta không trở thành ai đó nhờ một quyết định.

Ta trở thành ai đó nhờ những lần quay lại với quyết định ấy.


Có thể sẽ chẳng bao giờ có nhiều người đọc những dòng này.

Có thể năm mươi bài rồi vẫn rất ít người biết đến nơi này.

Điều đó không sao.

Bởi tôi nhận ra thành công của việc viết chưa bao giờ được đo bằng số người ghé thăm.

Nó được đo bằng một câu hỏi đơn giản hơn rất nhiều.

Thứ Bảy tới, liệu tôi có còn ngồi xuống và viết tiếp không?

Nếu câu trả lời vẫn là có…

thì mọi thứ vẫn đang sống.


Tôi gấp chiếc laptop lại.

Bước chân vợ tôi đã đến gần cạnh

Vợ tôi đã sửa soạn xong — xinh đẹp, rạng rỡ cho bữa sáng cuối tuần của cả nhà.

Tôi đứng dậy.

Em vẫn chưa được đọc những gì tôi vừa viết.

Có lẽ… còn bốn mươi bài nữa.

Nhưng điều đó không còn quan trọng.

Quan trọng hơn…

tuần sau…

tôi sẽ lại ngồi xuống.


We do not become who we want to be by deciding once.
We become by returning.

Lesson #010 · Time Season 2 — Rebuilding Volume I — Age 48 · Sketches of Life

Subscribe to my newsletter

Subscribe to my newsletter to get the latest updates and news

Member discussion